Trang chủ »

Thổ Châu: Tình yêu nơi ngọn sống cuối trời

Thổ Châu: Tình yêu nơi ngọn sống cuối trời
(Ngày đăng: 23-04-2013 09:20:42)
Ở đảo xa này tình láng giềng rất sâu đậm, mọi người đều biết nhau nên khi có khách lạ đến là ai cũng biết. Rảo bước len lỏi trong xóm biển, ở đâu tôi cũng gặp những cái nhìn lạ lẫm nhưng rất thân thiện, những nụ cười tươi rói, những câu chào hỏi vồn vã.

Vách đá hùng vĩ hiểm trở của Hòn Nhạn

“Chưa đi chưa biết Thổ Châu
Đi rồi thì biết còn lâu mới về”

Chẳng biết từ khi nào câu thơ ấy được truyền miệng như muốn nhắn nhủ quần đảo nơi cực Nam của tổ quốc này là một vùng đất xa xôi, cách trở với muôn vàn khó khăn.



Từ Sài Gòn tôi ra Phú Quốc, rồi từ cảng Bãi Vòng tôi lên con tàu Thổ Châu 09, tiếp tục cuộc hành trình dài hơn 100km vượt qua đại dương bao la để đến với biển đảo Thổ Châu.

Tàu Thổ Châu 09 mang trên mình một quá khứ dữ dội và khốc liệt. Những năm 1966-1970, nó là một thành viên của đoàn tàu không số có nhiệm vụ chuyển vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Chiến tranh qua đi, con tàu huyền thoại lại tiếp tục mang trên vai một trọng trách nặng nề nhưng đầy tình nghĩa khác: kết nối đất liền với đảo xa.

Thổ Châu có diện tích khoảng 1.190ha, với điểm cao nhất (khoảng 170m) là quần đảo nằm ở cực tây nam của tổ quốc. Quần đảo cách Thị xã Rạch Giá 119 hải lý, cách mũi Cà Mau 80 hải lý, cách Phú Quốc 54 hải lý về phía tây nam, nằm trong vịnh Thái Lan thuộc huyện Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang.

Cả quần đảo gồm đảo Thổ Chu lớn (khoảng 13km2) và 7 đảo, hòn nhỏ: hòn Kèo Ngựa (còn gọi là hòn Xanh), hòn Từ (khoảng 1km2), hòn Cao Cát, hòn Cao, hòn Mô (hòn Cái Bàn), hòn Khô (khoảng 15m2), hòn Nhạn.

Trong các đảo của Thổ Châu thì hòn Nhạn có ý nghĩa quan trọng, là điểm chuẩn A1 của đường cơ sở dùng để xác định lãnh hải Việt Nam, từ hòn Nhạn trở ra là vùng đặc quyền 200 hải lý của Việt Nam, còn trở vô là vùng nội thủy.

Hành trình đến với Thổ Châu không hề đơn giản, cứ 5 ngày mới có 1 chuyến tàu khởi hành từ Phú Quốc ra đảo, nhưng nếu gặp lúc trời bão, biển động thì có khi vài tuần tàu mới đi được, kỷ lục lâu nhất là một tháng, khi vào mùa biển động dữ dội.

Con tàu kéo một hồi còi vang dội rồi từ từ rẽ sóng ra khơi, lòng tôi lâng lâng một cảm giác nôn nao khó tả. Mọi người cùng lên boong tàu ngắm cảnh, biển phẳng lặng với muôn ngàn con sóng nhỏ, những cụm mây trắng bồng bềnh trôi trên nền trời xanh ngắt báo hiệu một hành trình tốt đẹp.

Sau ít phút khởi hành, con tàu chỉ còn là một chấm nhỏ giữa đại dương bao la, bầu trời như chiếc lồng bàn xanh khổng lồ phủ chụp lên mặt nước.

Sau 6 tiếng đồng hồ lênh đênh trên biển, Thổ Châu dần hiện ra trước mắt, tàu chen giữa hai hòn đảo với vách núi cao như mở rộng vòng tay đón khách phương xa. Tàu lướt nhẹ trên mặt biển xanh biếc vào bãi Dong và từ đây hiện ra một khung cảnh nhộn nhịp mà quyến rũ đến say lòng.

Những ngôi nhà nhỏ vách tre, mái lá dừa nép mình dưới vách đá, rừng phong ba, bàng vuông xanh ngắt, rồi nối tiếp nhau chạy dài san sát dọc theo bãi. Cả trăm con thuyền lớn, nhỏ tấp nập ngược xuôi, vùng gần thì có ghe thuyền của thương lái Phú Quốc, Hà Tiên, Rạch Giá, Cần Thơ, miền xa có cả Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa.

Trên những bè cá bốp, chủ khách trò chuyện rôm rả, tiền trao tay, hàng chuyển xuống, rồi hàng chục chiếc ghe lao đi vun vút, để lại sau lưng những con sóng trắng xóa tan dần trên mặt biển xanh biếc.

Ở đảo xa này tình láng giềng rất sâu đậm, mọi người đều biết nhau nên khi có khách lạ đến là ai cũng biết. Rảo bước len lỏi trong xóm biển, ở đâu tôi cũng gặp những cái nhìn lạ lẫm nhưng rất thân thiện, những nụ cười tươi rói, những câu chào hỏi vồn vã.

Bao mỏi mệt sau hành trình dài tan biến khi đón nhận những cái vỗ vai, cái bắt tay nhiệt thành và cả miếng mực ai đó vừa câu lên, nướng thơm phức, bắt tôi phải ăn ngay để khẳng định: “Mực Thổ Châu có cả nhóc và ngon lắm!”.

Đảo Thổ Châu có vị trí hết sức quan trọng nên được quản lý rất chặt chẽ bởi lực lượng biên phòng tỉnh Kiên Giang, Hải quân vùng 5 cùng chính quyền địa phương. Rời bãi Dong, tôi vội về bãi Ngự để trình báo với biên phòng, đón chúng tôi là Thiếu tá Lê Đình Quý, Đồn trưởng Đồn biên phòng Thổ Châu.

Sau bữa cơm tối thân mật cùng các anh trong Ban chỉ huy, tôi rảo bước ra bãi biển trước đồn. Đã 6g hơn mà Mặt trời vẫn rực rỡ trên biển, phía bên trái những con sóng óng ánh ào ạt xô nhau, tung triệu giọt vàng lên ghềnh đá; ở bên phải sóng lăn tăn trên bờ cát mịn, vỗ về những bóng dừa ườn mình trên bãi.

Những ngôi sao dần xuất hiện trên nền trời xanh thẫm và nơi đường chân trời tít tắp thấp thoáng những ngọn đèn chuẩn bị cho chuyến ra khơi đêm.

 
Những đứa trẻ ở Làng Chài Bãi Ngự đang nô đùa

Sáng hôm sau, Thượng tá Nguyễn Văn Hoàn, Chính trị viên của đồn, dẫn chúng tôi đi tham quan quanh đảo. Nơi chúng tôi ở là bãi Ngự, tương truyền, năm xưa vua Gia Long trên đường tháo chạy khỏi quân Tây Sơn đã ẩn thân ở đây, nên người dân sau đó gọi nơi này là bãi Ngự (tức nơi vua đến) và lưu truyền cho đến tận bây giờ.

Con đường bê tông xuyên đảo nối bãi Ngự và bãi Dong được bao quanh bởi rừng cây xanh mướt, hệ thực vật trên đảo rất phong phú với hơn 200 loài khác nhau, nhiều cây thân gỗ có đường kính hai, ba người ôm. Ngoài ra còn có nhiều loại cây có thể dùng chữa bệnh như huyết long, mật nhân, dứa gai..., đặc biệt có nhiều di chỉ cây hóa thạch họ đậu.

Hệ động vật cũng rất đa dạng, ngày trước ở đây có rất nhiều vích, rùa biển lên đẻ trứng nhưng sau một thời gian, do sự thay đổi của môi trường cùng sự xuất hiện của dân cư nên loài này không còn nhiều. Động vật trên cạn có nhiều loại rắn, trăn, khỉ, sóc, nhạn..., đặc biệt là dơi, quạ với số lượng khá nhiều.

Hải đăng Thổ Chu cũng là một điểm đến thú vị, ở độ cao 140m với tháp đèn cao 18m. Ban ngày, tháp đèn là nơi quan sát toàn đảo, như người lính hiên ngang bảo vệ lãnh thổ một vùng biển cả mênh mông. Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn rực sáng xua đi bóng đêm, đem lại sự an tâm cho ngư dân dong thuyền ra khơi đánh bắt hải sản và khẳng định chủ quyền đất nước.

Con đường ven biển nối bãi Dong và bãi Ngự tuy đang làm dở dang nhưng lại mang một vẻ đẹp vô cùng quyến rũ. Trên vách núi, những tán bàng vuông xanh ngắt xen lẫn cánh hoa phong ba trắng điểm xuyến nhị đỏ li ti tỏa bóng mát.

Dưới sâu, những tảng đá phủ một lớp rêu xanh đọt chuối hòa cùng triệu con sóng lao xao màu ngọc bích, nước trong vắt soi tận đáy, rồi dần chuyển màu xanh thẫm đầy mê hoặc. Vượt qua một con dốc, hòn Xanh nhô lên từ mặt biển, hiện ra như nét chấm phá tuyệt đẹp của biển trời, mờ phía sau là hòn Nhạn với hàng vạn cánh chim về tụ hội như minh chứng Thổ Chu là nơi đất lành chim đậu.