• Doanh nghiệp
  • Nâng cao ý thức sử dụng thùng rác công cộng tại các trường học

Nâng cao ý thức sử dụng thùng rác công cộng tại các trường học

Việc sử dụng những thùng rác công cộng một cách hợp lý là nhiệm vụ của tất cả mọi người. Nó bắt nguồn từ ý thức của mỗi người, đặc biệt là các thế hệ trẻ hiện nay.

Trong mỗi con người, các hành vi thường hình thành một cách ngẫu nhiên, theo bản năng sẵn có . Việc giáo dục hành vi để hình thành thói quen tốt là việc làm rất quan trọng và cần thiết. Vì vậy, việc tuyên truyền ý thức trách nhiệm về việc sử dụng thùng rác công cộng nhằm bảo vệ môi trường sống là việc rất cần thiết.

Đối với sinh viên, ý thức bảo vệ môi trường mặc dù được giáo dục từ bé, nhưng từ nhận thức đến hành vi vẫn còn một khoảng cách nhất định và nhất thiết phải có một quá trình bền bĩ và liên tục, không nản lòng

Các hành vi không tốt của sinh viên đối với môi trường như  xả rác không đúng nơi qui định, những thói quen không tốt khi sử dụng nhà vệ sinh công cộng, thái độ thờ ơ hoặc xâm hại đến môi trường tự nhiên… cần phải được giáo dục nhằm thay đổi hành vi.

Muốn vậy cần phải có các giải pháp thiết thực, cụ thể:

-    Tuyên truyền qua các giờ học trên lớp.

-    Nêu gương các điển hình về bảo vệ môi trường trong trường học.

-    Giáo dục bằng cách tin tưởng, nâng cao vai trò nhằm giáo dục lại các đối tượng khác. Điều đó bắt buộc bản thân phải làm gương.

-    Thông qua các hoạt động trong nhà trường như nghiên cứu khoa học, cuộc thi, câu lạc bộ, ngoại khoá, thực hành…

-    Nêu gương các điển hình về giáo dục bảo vệ môi trường…

Tuy những giải pháp trên đây không phải là cao siêu, mới mẽ, nhưng đó là những hành động thiết thực, có tính khả thi, vừa sức… nhằm góp phần làm thay đổi hành vi ngày càng tốt hơn, thân thiện với môi trường hơn. Qua đây tôi muốn gửi đến tất cả một thông điệp:”Hành vi, ý thức bảo vệ môi trường không khó. Cái khó chính là mình có quyết tâm thay đổi nó hay không”.

I. Đặt vấn đề:

Trong  chúng  ta,  ai  ai  cũng  biết được tầm quan trọng của việc giáo dục bảo vệ môi trường (BVMT), nhất là trong nhà trường Đại học- Cao đẳng. Bởi lẽ, nơi đây  là  những  cỗ  máy  cái  đào  tạo,  rèn luyện để cho ra sản phẩm của mình là hàng vạn con người có học thức, nhận thức các vấn đề một cách khoa học hơn, chính xác hơn so với các đối tượng khác không có điều kiện bằng. Đó cũng chính là mục tiêu  mà hội thảo chúng ta đặt ra “ Nâng cao nhận thức về nhu cầu bảo vệ môi  trường:  Vai  trò  của  Giáo  dục  đại học”

Tuy nhiên, việc giáo dục BVMT như thế nào để không gượng ép, khuôn sáo và gò bó trong phạm vi các lí luận suông. Đó mới là điều chúng ta cần phải suy nghĩ và tìm giải pháp tối ưu để thực hiện.

Là một giáo viên gốc Địa Lí, từng tham gia nhiều khoá tập huấn về lĩnh vực môi trường, tôi có một số suy nghĩ sau xin chia sẽ trong Hội thảo khoa học hôm nay:

II. Tại sao phải giáo dục BVMT trong Nhà trường Cao đẳng Bến Tre?

Lí do đơn giản và thiết thực trước mắt, đó là ý thức giữ vệ sinh môi trường xung quanh trong sinh viên hãy còn hạn chế, cả sinh viên hệ chính qui lẫn hệ không chính qui, thể hiện qua một số nhóm hành vi sau:

2.1 Nhóm hành vi 1:

Từ thực tế trước mắt, sinh viên vẫn chưa thể hiện mình trong vấn đề BVMT chung  nơi  công  cộng,  nhất  là  trong chuyện  ăn quà vặt và thường vất lung tung như: trong gầm bàn, dưới góc phòng học, ngoài hành lang, trên sân cỏ…mặc dù nhà trường vẫn đặt những thùng rác ở đầu các dãy lớp học hoặc ở những nơi sinh viên tập trung đông, song hành vi cầm rác đến thùng rác và bỏ vào vẫn chưa được đông đảo sinh viên thực hiện và một số bạn vẫn còn có ý tưởng chế nhạo hành động đó và thậm chí còn cho rằng  đó là “ hâm” là “ không bình thường và còn có thể bị trêu chọc nhất là trong nhóm các sinh viên cá biệt.

2.2 Nhóm hành vi 2:

Khu nhà vệ sinh là khu vực khá nhạy cảm và yêu cầu cần được giữ vệ sinh chung, song không có mấy ai xem nhà vệ sinh công công như nhà mình. Khi xong việc là thoải mái đi ra mà không hề quan tâm đến cảm nhận của người đến sau sẽ như thế nào trong một tình huống như vậy. Đôi khi không thể tưởng tượng nổi những hành động thiếu ý thức để lại hậu quả cho những người đến sau có thể không thể nào sử dụng được trong những tình huống như vậy.

2.3 Nhóm hành vi 3:

Vườn  cây, ao  cá…  là những hệ sinh thái cần phải được bảo tồn trong nhà trường, song vẫn chưa được trân trọng. Khi vui chơi, nô đùa, trò chuyện…một số sinh viên thường có thói quen bẻ cành, hái hoa…hoặc có tư tưởng ỷ lại cho rằng nhiệm vụ chăm sóc cây cảnh trong vườn là vai trò của các bác lao công. Suy nghĩ này có lẽ đã ăn sâu vào nhiều thế hệ, nên không ai bảo ai, từ cựu sinh viên đến tân sinh viên đều có thái độ bàng quan với việc  sống  còn  của  các  hệ  sinh  thái  tự nhiên  hoặc  nhân  tạo  trong  nhà  trường. Nếu có được giao nhiệm vụ thì cũng làm qua loa chiếu lệ cho xong việc.

 Như vậy, trước những nhóm hành vi trên, vấn đề đặt ra là phải giáo dục như thế nào để không phải chỉ là phong trào, chỉ thực hiện từng đợt riêng lẽ, mà phải xuyên suốt thành một quá trình liên tục và hành động một cách tự nguyện, tự giác không bị ép buộc, để có thể nâng cao nhận  thức và  chuyển  đổi  hành  vi  theo hướng thân thiện với môi trường..