Trang chủ » Làm sao sớm nhận diện được bệnh trầm cảm

Làm sao sớm nhận diện được bệnh trầm cảm

(Ngày đăng: 20-06-2018 15:01:21)
Sớm nhận diện để phát hiện bệnh trầm cảm là vô cùng cần thiết, bởi nó giúp tránh được những tổn hại nghiêm trọng về sức khỏe và tinh thần người bệnh, việc điều trị cũng dễ dàng.

Làm sao sớm nhận diện được bệnh trầm cảm

Bệnh trầm cảm thường có những biểu hiện mà làm người ta lầm tưởng tới những hội chứng tâm lý khác như buồn bã, chán nãn… Đây cũng là điều dễ hiểu khi mà những kiến thức về căn bệnh này lại chưa được tuyên truyền một cách hiệu quả, cộng thêm với đó là sự thờ ơ của nhiều người với căn bệnh này, để rồi thường xuyên nhiều vụ tự tử vì trầm cảm nặng lại xảy ra.

Cần sớm nhận diện trầm cảm có đang xuất hiện ở bản thân và người thân xung quanh của mình hay không, nhất là với những người thường xuyên chịu nhiều áp lực trong cuộc sống hoặc những ai vừa trải qua một đợt trấn động nào đó về mặt tâm lý. Hiện nay, rất nhiều chia sẻ về trầm cảm đã được đưa ra và đó cũng là một trong những nội dung mà chúng tôi muốn đề cập tới trong bài viết ngày hôm nay.

Theo dự báo của Tổ chức Y tế thế giới (WHO), đến năm 2020, trầm cảm là căn bệnh xếp thứ hai trong số những căn bệnh phổ biến toàn cầu với 121 triệu người mắc bệnh.

Trầm cảm vì “nắng không tới mặt”

Cách đây 5 tháng, chúng tôi tiếp nhận một bệnh nhân nữ, 26 tuổi, ở quận Từ Liêm, Hà Nội, bị trầm cảm. Chị làm việc cho một công ty nước ngoài, phụ trách mảng lập trình. Hàng ngày chị đến và rời công sở đúng giờ quy định, làm việc trong phòng riêng với máy tính, không có cơ hội tiếp xúc, trò chuyện với người bên ngoài hay các đồng nghiệp. Tìm hiểu chúng tôi được biết, sau 2 năm làm việc ở công ty này, chị rơi vào trạng thái buồn bã, mệt mỏi. Ban đầu chỉ là những đợt mệt mỏi chán nản ngắn ngày, nhưng càng về sau, tình trạng càng tăng lên và kéo dài hơn. Chị trở nên ít nói, u uất. Công việc vốn đã ít tiếp xúc với người khác thì nay chị càng ít tiếp xúc với người ngoài hơn. Khi về nhà, chị cũng ít tiếp xúc với người thân, bạn bè và thường giam mình trong phòng riêng. Gia đình nghĩ do áp lực công việc để cho chị nghỉ ngơi nhưng khi thấy tình trạng của chị tăng dần, mặt sầu uất nghiêm trọng và khi phát hiện chị có ý định tự tử thì cả nhà mới phát hoảng đưa chị tới bệnh viện. Lúc này, chị đã vướng vào bệnh trầm cảm điển hình. Sau thời gian chữa trị, đến nay chị đã cơ bản khỏi bệnh.

Nhận biết trầm cảm

Một người cảm thấy mình buồn phiền vô cớ, buồn phiền không thể tự thay đổi hay khắc phục được; cảm thấy lo lắng, bất an hoặc tâm trạng trống rỗng thì có thể đó là dấu hiệu ban đầu của trầm cảm. Một số người khác thì chán nản, bi quan. Họ không có động lực phấn đấu, làm việc, không có động lực để thay đổi cuộc sống hiện tại.

Người bị trầm cảm cũng luôn có ý nghĩ cho mình là tội lỗi, là người vô dụng, dù thực tế, họ không mắc lỗi hoặc mắc lỗi rất nhỏ. Nếu một người cảm thấy kiệt sức, mệt mỏi, không còn hưng phấn, không còn niềm vui, mất sự quan tâm, mất sự hài lòng hoặc mất sự thích thú vào các hoạt động vui chơi thì đó cũng là dấu hiệu của trầm cảm.

Một dấu hiệu khác của trầm cảm là khả năng tập trung kém, khả năng nhớ kém, bị rối loạn suy nghĩ, rối loạn giấc ngủ, giảm các hoạt động thường ngày, chán ăn. Tệ hại hơn, một số người buồn phiền quá mức và có ý định tự vẫn.

Nếu một trong các triệu chứng trên xuất hiện và kéo dài 2 tuần trở lên và có xu hướng ổn định thì rất có thể bạn đã mắc phải trầm cảm. Khi đó, sự trợ giúp của bác sỹ là cần thiết.

Các triệu chứng trầm cảm có thể gặp ở bất cứ ai, bất cứ ngành nghề nào chứ không riêng gì những ngành nghề vất vả. Giới nhân viên văn phòng cũng có thể vướng vào bệnh lý nếu một trong các triệu chứng trên xuất hiện. Điều này đặc biệt hay xảy ra ở những người làm trong các văn phòng khép kín, công việc độc lập, tách biệt, ít có sự tương tác, ít tiếp xúc với xã hội.

Các liệu pháp điều trị

Trầm cảm tự thân nó không gây ra các biến chứng nguy hại như bại não, suy hô hấp, suy tim… Vấn đề đau đầu nhất của trầm cảm là khiến cho người bệnh cảm thấy bế tắc, sống không có ý nghĩa và tệ hơn là có ý định tự tử. Khi nghi ngờ hoặc có triệu chứng liên quan trầm cảm, tốt nhất bạn nên đi khám bác sỹ để có chẩn đoán chính xác. Bác sỹ sẽ đưa ra một số liệu pháp để điều trị. Sơ đồ điều trị đi từ đơn giản đến phức tạp. Việc can thiệp thuốc sẽ là biện pháp cuối cùng.

Đầu tiên, bác sỹ sẽ sử dụng liệu pháp tâm lý. Liệu pháp này là các cuộc trò chuyện, các lời khuyên bảo, các cuộc tư vấn, trao đổi để làm rõ vấn đề. Cuộc trò chuyện có thể giữa bác sỹ và bệnh nhân, giữa bạn bè và bệnh nhân hoặc giữa người thân và bệnh nhân, cốt yếu là loại trừ dần suy nghĩ tiêu cực và bi quan trong chính người bệnh. Cũng có thể, người ta sử dụng những hình ảnh, những trò chơi, những ký ức nhằm loại bỏ tình trạng bi quan, từ đó, tình trạng sẽ được cải thiện.

Liệu pháp cộng đồng: là liệu pháp khuyến khích người bệnh tăng kết nối với mọi người, tăng kết nối với xã hội, tăng cường các chuyến dã ngoại, thăm quan, khám phá… Nói chung, tất cả những thứ gì mới và dễ hấp dẫn và thu hút người bệnh, từ đó sẽ giảm mức độ bệnh.

Sử dụng thuốc: Đây là biện pháp cuối cùng. Sử dụng thuốc được chỉ định khi người bệnh có ý định tự tử hoặc đã áp dụng các biện pháp trên nhưng thất bại. Thuốc dùng trong trầm cảm có 3 loại chính: loại ức chế tiêu hủy serotonin, chống trầm cảm 3 vòng và ức chế monoamin oxidase. Dùng thuốc phải đi đôi với liệu pháp tâm lý và liệu pháp cộng đồng thì điều trị mới hiệu quả.

Để tránh trầm cảm, bạn nên dành những thời gian nghỉ ngơi, giải lao để tương tác với mọi người xung quanh. Ngoài công việc, bạn nên quan tâm tới một lĩnh vực mình ưa thích như chơi thể thao, mua sắm, thời trang, trò chuyện trên mạng xã hội, tán gẫu, đi uống cà phê, xem phim, nghe nhạc… Đây đều là những hoạt động có thể giúp bạn giải tỏa tâm trạng. Khi đó, trầm cảm sẽ có nguy cơ rất thấp.